Chơi trầm hương là cấp độ mấy? Khám phá 5 cảnh giới chơi gỗ

159 lượt xem
Trầm hương được sinh ra từ cây gió bầu

Khi tiền bạc chưa chắc đã mua được “Đỉnh”

Cây lim đột biến độc bản
Hình ảnh cây lim đột biến

Hôm qua, tôi có dịp ghé thăm tư gia của một ông anh xã hội – một đại gia bất động sản có tiếng trong vùng. Căn biệt thự to vật vã, cổng rào uy nghi, bước chân vào phòng khách là cảm giác choáng ngợp ập đến ngay lập tức. Án ngữ giữa nhà là một bộ bàn ghế Minh Quốc Đào làm bằng gỗ Hương đá tay 20, to như cái đình, bóng loáng, vân gỗ cuồn cuộn.

Ông anh vỗ vai tôi, giọng hào sảng đầy tự hào: “Chú Sơn xem, anh chơi bộ này đã là Đỉnh chưa?”

Tôi cười, nhìn bộ ghế bề thế chiếm trọn không gian, rồi nhìn vào mắt ông anh, chân tình đáp: “Bác chơi thế này là Hoành tráng, là Sang, thể hiện đúng cái tầm của bác. Nhưng nếu bác hỏi em là đã ‘Đỉnh’ chưa, thì thú thật… là chưa chắc bác ạ.”

Choáng ngộp với bộ bàn ghế gỗ
Choáng ngộp với bộ bàn ghế gỗ nguyên khối của ông anh

Câu nói ấy không phải để dìm hàng, mà là sự thật tôi đúc rút được sau bao năm lăn lộn với nghề. Tôi buôn gỗ, va chạm đủ hạng người. Từ những bác thợ mộc lấm lem ở làng nghề, những tay buôn gỗ lậu khét tiếng, cho đến những tỷ phú kín tiếng sở hữu cả kho tàng trong lòng đất. Tôi nhận ra rằng, thế giới của những người yêu gỗ nó mênh mông tựa như rừng già vậy.

Có tiền mua gỗ là một chuyện, nhưng biết “chơi” gỗ lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Có những người nhà đầy gỗ tiền tỷ, khối lượng tính bằng tấn, nhưng thực chất tâm thế vẫn chỉ đang dừng ở mức “nhập môn”. Ngược lại, có những người chỉ sở hữu một mẩu gỗ nhỏ, một nụ Trầm hương bé xíu, nhưng lại chạm đến cái ngưỡng mà người ta gọi là “đắc đạo” trong nghề chơi.

Thú chơi gỗ, suy cho cùng, cũng giống như đời người. Nó cũng chia thành từng chặng, từng nấc thang nhận thức. Hôm nay, em Sơn mạo muội chia sẻ với các bác về “5 Cấp độ của người chơi gỗ”. Các bác hãy thử ngồi xuống, chậm rãi nhấp một ngụm trà, nghe tôi “chém gió” đôi chút, rồi tự ngẫm xem mình đang đứng ở khúc nào trên con đường này nhé. Liệu chúng ta đang tìm kiếm sự vĩnh cửu của xác gỗ, hay đang đi tìm cái hồn khí thanh tao của Trầm hương?

Một khúc cắt lát của cây lim đột biến
Một khúc cắt lát của cây lim đột biến

Cấp độ 1 – Chơi “Thịt” (Sự Ám Ảnh Về Sự Vĩnh Cửu)

Cấp độ đầu tiên trong thang bậc này, tôi hay gọi bằng cái tên dân dã, “xôi thịt” một chút là Chơi Thịt. Hoặc nếu muốn dùng từ hoa mỹ hơn, sang trọng hơn thì gọi là Chơi Bền.

Đây là giai đoạn mà tư duy “ăn chắc mặc bền” ngấm sâu vào trong máu của người chơi. Các bác ở nhóm này thường có tính cách cực kỳ thực tế, đôi khi hơi bảo thủ một chút, nhưng lại rất đáng tin cậy. Trong mắt các bác ấy, gỗ không phải là để ngắm, để thưởng thức cái đẹp phù phiếm, mà gỗ là để… dùng. Gỗ phải là một thứ tài sản hiện hữu, chắc nịch, trường tồn.

Tiêu chuẩn “Nồi đồng cối đá”

Danh sách “thần tượng” của nhóm này luôn là những cái tên nghe thôi đã thấy “nặng”: Lim, Táu, Nghiến, Căm Xe.

Tiêu chí để các bác ấy xuống tiền là gì?

Thứ nhất: Phải Nặng! Bê một cái ghế lên là phải oằn lưng, trẹo sườn mới là gỗ tốt. Nó trái ngược hoàn toàn với tính chất nhẹ, xốp và thiên về mùi thơm của Trầm hương.

Thứ hai: Phải Cứng! Gõ tay vào mặt gỗ là phải nghe tiếng “coong coong” đanh như chuông, đau điếng cả tay. Thậm chí, có bác vui tính còn bảo: “Gỗ xịn là thả xuống nền nhà, gạch vỡ chứ gỗ không được móp.”

“Lúc này, các bác ấy chưa quan tâm đến giá trị tâm linh của Trầm hương đâu.”

Tôi nhớ mãi hình ảnh ngày xưa, ông nội tôi có bộ phản gỗ Lim đen bóng. Cụ quý nó lắm. Cụ hay bảo: “Tao mua cái này không phải để cho tao đâu. Tao mua để sau này tao chết đi, chúng mày còn có cái mà dùng. Rồi đời con mày, đời cháu mày dùng nó vẫn không hỏng được.”

Đó, tư duy cốt lõi của Cấp độ 1 chính là sự kế thừa và tính vĩnh cửu về mặt vật lý. Họ không quan tâm vân gỗ có loằng ngoằng, uốn lượn như mây như gió hay không. Họ càng không quan tâm đến mùi hương – cái thứ mà dân chơi Trầm hương hay si mê. Với họ, gỗ không cần thơm, thậm chí gỗ Lim còn có mùi hăng hắc hơi khó chịu, nhưng họ chấp nhận hết. Miễn sao nó cứ đen sì, lì lợm, cứng như đá tảng là ưng cái bụng.

Vẻ đẹp của sự “lầm lì”

Đa phần các bác ở cấp độ này thường là những người lớn tuổi, trải qua nhiều thăng trầm của thời bao cấp thiếu thốn, hoặc là những anh em làm trong ngành xây dựng, cơ khí – những người vốn dĩ thích sự kết cấu vững chãi.

Nhìn vào không gian của một người chơi hệ “Thịt”, bác sẽ thấy một sự uy nghiêm, bề thế nhưng có phần hơi… lạnh. Những món đồ gỗ ở đây phục vụ chúng ta tối đa về mặt công năng. Một bộ bàn ghế Lim có thể ngồi cả trăm năm không xi-nhê, nước đổ vào lau cái là sạch bong. Nó trung thành và bền bỉ như một người lính già.

Tuy nhiên, thú thật với các bác, chơi ở cấp này lâu ngày sẽ cảm thấy nó hơi… khô khan. Nhìn cục gỗ nó cứ lầm lì, đen trùi trũi. Nó không biết “nói chuyện”, không biết nịnh mắt, và chắc chắn là không biết tỏa hương. Nó giống như việc chúng ta ăn một bát cơm trắng, chắc dạ đấy, no lâu đấy, nhưng thiếu đi cái gia vị đậm đà, thiếu đi cái sự thăng hoa của cảm xúc.

Người chơi ở cấp độ này thường chưa có khái niệm về “thưởng thức” gỗ theo nghĩa nghệ thuật hay tâm linh. Họ chưa hiểu được tại sao người ta lại bỏ cả đống tiền chỉ để mua một mẩu Trầm hương bé tí tẹo, đốt lên rồi nhìn khói bay lãng đãng. Với họ, đó là “đốt tiền”. Nhưng chính sự thực tế ấy lại là nền tảng vững chắc nhất. Bởi vì, trước khi muốn chơi sang, chơi đẹp, người ta phải biết trân trọng giá trị sử dụng cốt lõi của vật chất đã.

Nhưng rồi, con người ta ai cũng thế, “phú quý sinh lễ nghĩa”. Khi cái bụng đã no, cái ghế ngồi đã chắc, người ta bắt đầu thèm khát những thứ vuốt ve thị giác hơn. Và đó là lúc họ chán cái màu đen sì của gỗ Lim để bước sang một chân trời mới rực rỡ hơn.

Cấp độ 2 – Chơi “Vân” (Cạm Bẫy Của Những “Hoa Hậu” Rừng Già)

Khi kinh tế bắt đầu khá lên một chút, cái nhu cầu “ăn no mặc ấm” dần chuyển sang “ăn ngon mặc đẹp”. Lúc này, anh em bắt đầu thấy chán những khúc gỗ đen sì, cục mịch của cấp độ 1 rồi.

Anh em muốn một cái gì đó đặt vào nhà là phải sáng bừng cả không gian lên, khách khứa đến chơi là phải trầm trồ, xuýt xoa. Thế là anh em bước chân vào Cấp độ 2: Chơi Vân.

vân gỗ cẩm hồng
Hình ảnh vân gỗ cẩm hồng

Sân khấu của những “Hoa hậu”

Có thể nói, đây là cấp độ đông vui nhất, nhộn nhịp nhất của thị trường đồ gỗ hiện nay. Nếu coi gỗ Lim, gỗ Táu là những lực điền khỏe mạnh, thì ở cấp độ này, chúng ta chào đón những cô “Hoa hậu” của rừng già: Hương Đá, Gõ Đỏ, Mun Hoa, Cẩm Lai, Cẩm Chỉ…

Tiêu chí số một ở đây là gì? Đẹp! Các bác ở tầm này đi mua gỗ nhìn buồn cười và thú vị lắm. Trong túi lúc nào cũng thủ sẵn cái đèn pin chuyên dụng. Bước vào xưởng là chưa cần hỏi gỗ tốt xấu, già non thế nào, cứ phải soi đèn vào mặt gỗ trước đã. Họ soi xem vân có xoắn tít thò lò không? Có chun sụn (nu) không? Có loang lổ rằn ri như da báo hay mềm mại uyển chuyển như mây trôi nước chảy không?

Cái cảm giác nhìn vào những đường vân gỗ tự nhiên, biến ảo khôn lường nó dễ gây nghiện lắm. Nó giống như việc các bác ngắm một bức tranh thủy mặc do mẹ thiên nhiên vẽ ra vậy. Một bộ bàn ghế vân đẹp có thể biến phòng khách của các bác trở nên lộng lẫy như cung điện. Đó là cái “sướng” về thị giác mà cấp độ 1 không bao giờ có được.

Tuy nhiên, khác với vẻ đẹp hướng nội, càng ngắm càng thấm của Trầm hương hay những dòng gỗ tâm linh, vẻ đẹp của gỗ vân là vẻ đẹp hướng ngoại, phô trương và đánh mạnh vào thị giác ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và chính vì cái sự “yêu bằng mắt” này mà rất nhiều bác đã phải trả giá đắt vì chưa chạm được đến cái tầng sâu hơn, nơi giá trị nằm ở mùi hương như Trầm hương tự nhiên.

Khi “Vẻ đẹp” đánh lừa “Lý trí”

Tôi xin kể một ví dụ thực tế, đau thương nhưng rất thấm. Có lần, tôi dẫn một ông khách đi xem bộ bàn ghế gỗ Hương Vân. Phải công nhận, bộ ghế ấy đẹp như vẽ. Vân gỗ cuộn lên từng lớp, màu sắc đỏ au rực rỡ, bóng loáng không tì vết. Ông khách nhìn cái là “mê muội” ngay, sướng quá, rút tiền xuống cọc luôn, thậm chí không thèm mặc cả vì sợ người khác mua mất.

Ấy thế mà, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Mang về nhà được chừng 3 tháng, khi thời tiết bắt đầu hanh khô, bộ ghế bắt đầu “dở chứng”. Nó co ngót, các mối ghép hở toác ra, rồi nứt dăm tè le khắp mặt ghế. Lúc đấy gọi thợ đến kiểm tra mới ngớ người ra: Đó là gỗ non, gỗ dính rác (phần gỗ mềm sát vỏ), chưa được sấy kỹ.

Tại sao gỗ non mà vân lại đẹp thế? Bởi vì cái đẹp đó đôi khi là sự “phù phép”. Thợ gỗ bây giờ tay nghề cao lắm, mà “công nghệ” cũng tinh vi lắm. Gỗ xấu có thể vẽ thêm vân giả bằng mực tàu, phun màu che khuyết điểm, thậm chí dùng hóa chất tẩy tẩm để tạo ra những đường vân “nhân tạo” đẹp hơn cả thật. Người mới chơi, kiến thức về mộc chưa sâu, chỉ chăm chăm nhìn vào cái “mã” bên ngoài thì 90% là ăn “quả đắng”.

Cái hay của Cấp độ 2 là sự thỏa mãn tức thì về thị giác. Nhà cửa sáng choang, hãnh diện với bạn bè. Nhưng cái dở là rất dễ bị “thuốc”. Chúng ta dễ bị lạc vào mê hồn trận của vẻ bề ngoài mà quên mất cái cốt lõi bên trong.

Ở giai đoạn này, người chơi vẫn đang chạy theo những giá trị hiện hữu, có thể nhìn thấy, sờ thấy. Họ chưa chạm được đến cái tầng sâu hơn, nơi mà giá trị không nằm ở hình thức mà nằm ở sự quý hiếm và ý nghĩa tích sản. Đó là lúc họ cần một cú hích để bước sang cấp độ tiếp theo – nơi mà những tấm gỗ được tính bằng cân, bằng lạng, thậm chí đắt đỏ ngang ngửa với vàng ròng hay Trầm hương loại thượng hạng.

Cấp độ 3 – Chơi “Quý” (Khi Người Trở Thành “Nô Lệ” Của Gỗ)

Vượt qua ải mỹ nhân với những đường vân uốn lượn mê hoặc lòng người, các bác sẽ bước đến một cảnh giới hoàn toàn khác. Cảnh giới của những đại gia thực thụ, của những nhà đầu tư sừng sỏ. Đó là Cấp độ 3: Chơi Gỗ Quý – Chơi Tích Sản.

Cuộc chơi của những “Cây vàng”

Lúc này, trong nhà các bác sẽ vắng bóng dần những cái tên phổ thông như Hương hay Gõ. Thay vào đó là sự xuất hiện của “tứ đại vương mộc” hoặc những loại gỗ nằm trong sách đỏ: Sưa Đỏ, Trắc, Cẩm Lai, Hoàng Đàn Tuyết Lạng Sơn… những loại này đắt đỏ và quý hiếm không kém gì Trầm hương loại 1.

Sự khác biệt lớn nhất ở cấp độ này nằm ở đơn vị đo lường. Nếu ở cấp độ 1 và 2, người ta mua bán tính bằng khối ($m^3$), thì sang đến cấp độ 3, gỗ được tính bằng cân (kg), thậm chí là bằng lạng, bằng gram.z Nó giống hệt như cách người ta giao dịch vàng, kim cương hay các loạiTrầm hương cao cấp vậy.

Tại sao lại thế? Vì nó HIẾM.

Người chơi ở tầm này không đơn thuần là mua một món đồ nội thất để dùng hay để ngắm nữa. Họ mua một khối tài sản. Họ có tư duy tích sản cực kỳ bén nhạy: “Mua khúc gỗ này hôm nay, mười năm sau nó không còn là khúc gỗ nữa, nó là cả một gia tài cho con cháu.” Giá trị của những loại gỗ này tăng phi mã theo thời gian, bất chấp lạm phát hay khủng hoảng kinh tế.

Cảm giác nơm nớp lo sợ mất của ấy khác hẳn sự an nhiên khi đeo một chiếc vòng Trầm hương trên tay.

Gỗ hỏng nứt

Bi kịch của sự sở hữu

Nghe thì sang trọng và đẳng cấp thật đấy. Nhưng xin được hạ giọng tâm sự thật với các bác, chơi ở cái tầm này nó… khổ lắm!

Tôi có một ông khách VIP, một đại gia nức tiếng. Ông ấy chi hơn chục tỷ đồng để rước về một bộ bàn ghế gỗ Sưa Đỏ. Bộ ghế ấy là niềm mơ ước của bao người, là đỉnh cao của sự xa xỉ. Nhưng từ ngày rước “cụ” về, cuộc sống của ông ấy đảo lộn hoàn toàn.

Mua ghế về xong… ông ấy không dám ngồi. Ông ấy phải quây dây đỏ nhung xung quanh bộ ghế như trong bảo tàng, cấm tiệt trẻ con lại gần nô đùa. Khách đến chơi nhà cũng chỉ được đứng từ xa chiêm ngưỡng chứ không được chạm tay vào, sợ mồ hôi tay làm ố gỗ. Hàng ngày, ông chủ nhà – người lẽ ra phải được hưởng thụ – lại lụi cụi cầm cái khăn nhung ra lau lau chùi chùi từng kẽ ghế. Chỉ cần phát hiện một vết xước dăm bé tí tẹo thôi là đêm ấy mất ăn mất ngủ, xót xa như đứt từng khúc ruột.

Lúc này, câu hỏi đặt ra là: Mình chơi gỗ, hay gỗ đang chơi mình?

Rõ ràng mình bỏ tiền ra mua nó, mình là chủ nó. Nhưng thực tế, mình lại đang trở thành “nô lệ” phục vụ cho nó. Mình lo sợ nó bị hư hại, lo sợ trộm cắp, lo sợ độ ẩm, lo sợ ánh nắng… Tâm trí lúc nào cũng căng như dây đàn để bảo vệ khối tài sản ấy.

Đẳng cấp thì có thừa, sự ngưỡng mộ của thiên hạ thì vô kể, nhưng sự an lạc, sự thoải mái tự tại trong chính ngôi nhà của mình thì… chưa chắc đã có. Cái cảm giác nơm nớp lo sợ ấy nó khác hẳn với sự tĩnh tại, an nhiên khi cầm trên tay một chuỗi hạt Trầm hương, ngửi mùi thơm nhẹ nhàng để thấy lòng mình lắng lại. Ở cấp độ “Chơi Quý”, người ta giàu về tiền bạc, nhưng lại nghèo đi sự tự do.

Và chính khi cảm thấy mệt mỏi với sự tù túng, sự rập khuôn bóng bẩy và gánh nặng của vật chất ấy, những “cao thủ” trong nghề chơi bắt đầu tìm kiếm một lối thoát. Họ muốn phá vỡ mọi quy tắc, họ muốn tìm thấy cái đẹp trong sự tàn khuyết. Đó là lúc họ bước sang một chương mới đầy nghệ thuật và phóng khoáng.

Cấp độ 4 – Chơi “Dị” (Vẻ Đẹp Của Sự Tàn Khuyết)

Nếu như Cấp độ 3 là cuộc chơi của những nhà đầu tư, thì Cấp độ 4 là sân chơi riêng của những tâm hồn nghệ sĩ. Tôi gọi đây là cấp độ Chơi Lũa – Chơi Dị.

Chế tác bàn gỗ vân dị từ khúc thân gỗ cổ thụ

Khi “Rác” hóa thành “Vàng”

Tầm này là các bác đã ngộ ra nhiều điều rồi. Các bác không còn hứng thú với những tấm phản vuông thành sắc cạnh, những bộ ghế bóng lộn vecni, hay những tiêu chuẩn hoàn hảo không tì vết nữa. Các bác bắt đầu đi tìm vẻ đẹp ở những nơi mà người thường không bao giờ ngó tới.

Họ tìm những gì? Họ tìm những gốc cây mục nát nằm lăn lóc giữa rừng già. Họ tìm những khúc gỗ bị sét đánh cháy sém, nham nhở. Họ tìm những mẩu gỗ bị sâu đục lỗ chỗ, hay những thanh gỗ trôi sông bị nước bào mòn đến trơ trọi.

Người bình thường – hay thậm chí là dân chơi ở cấp độ 1, 2 – nhìn vào sẽ thốt lên: “Khiếp, mang mấy khúc củi mục này về nhà làm gì? Chỉ tổ chật nhà, đun bếp còn khói.” Nhưng với con mắt của các cao thủ cấp độ 4, đó là Vẻ đẹp của thời gian, là kiệt tác độc bản mà mẹ thiên nhiên phải mất hàng trăm năm, thậm chí hàng ngàn năm mới tạc nên được.

Nó cũng giống như nguyên lý hình thành của Trầm hương vậy. Cây Dó Bầu phải chịu thương đau, chịu sự tàn phá của bom đạn, của sâu kiến mới tụ lại được phần hương quý giá nhất. Khúc gỗ lũa cũng thế, phần “thịt” mềm yếu đã bị thời gian ăn mòn, mục rữa, chỉ còn trơ lại phần lõi đanh cứng nhất, kiên cường nhất. Đó là vẻ đẹp của sự sinh tồn, của sự bất diệt giữa vô thường.

Gỗ kể chuyện, người lắng nghe

Chơi ở cấp độ này, giá trị của gỗ không nằm ở cân nặng hay kích thước, mà nằm ở trí tưởng tượng và cảm xúc.

Một gốc cây sần sùi qua mắt người nghệ sĩ bỗng hóa thành hình dáng một con rồng đang vươn mình bay lên (Thăng Long). Một khúc gỗ lũa vặn vẹo lại hiện ra dáng vẻ của một vị Đạt Ma Sư Tổ hay nụ cười hiền hậu của Phật Di Lặc.

Người chơi không cố gò ép gỗ vào khuôn khổ, mà nương theo dáng gỗ để thưởng thức. Cái thú của việc chơi “Dị” là sự tự do tuyệt đối. Nó phóng khoáng lắm. Không nặng nề về tiền bạc (dù có những tác phẩm lũa nghệ thuật giá trị liên thành), mà nặng về cái “Tình”.

Lúc này, gỗ nó biết kể chuyện cho mình nghe. Nhìn vào vết cháy sém, ta thấy câu chuyện của một đêm giông bão sấm sét vang trời. Nhìn vào vết mòn của nước, ta thấy dòng chảy miệt mài của thời gian. Mỗi tác phẩm là một người bạn tâm giao, độc nhất vô nhị trên đời. Có tiền chưa chắc đã mua được, mà phải có “Duyên”.

Tuy nhiên, dù đã đạt đến sự tự do của tâm hồn nghệ sĩ, nhưng ở cấp độ này, chúng ta vẫn đang chơi với “Hình” và “Sắc”. Vẫn là cái đẹp nhìn thấy được bằng mắt, sờ được bằng tay. Vẫn còn một cảnh giới nữa, cao hơn, tinh tế hơn, nơi mà vật chất trở nên vô hình, chỉ còn lại sự cảm nhận thuần khiết của linh hồn. Đó là đích đến cuối cùng của mọi dân chơi gỗ.

Cấp độ 5 – Chơi “Khí” (Đỉnh Cao Của Sự Tự Do)

Sau khi đã nếm trải đủ mọi cung bậc cảm xúc của nghề chơi: Từ Bền, đến Đẹp, đến Đắt, đến Dị… con người ta thường có xu hướng dừng chân ở cảnh giới cuối cùng, nơi mọi náo nhiệt của trần gian dường như bỏ lại sau lưng.

Đó là Cấp độ 5: Chơi Khí – Chơi Hương.

Một chút gỗ trầm hương được sinh ra trong thân cây gió bầu
Một chút gỗ trầm hương được sinh ra trong thân cây gió bầu

Khi gỗ không còn là gỗ

Các bác hãy thử để ý mà xem, bước vào phòng làm việc của những tỷ phú hàng đầu thế giới, những bậc thiền sư đắc đạo, hay những “bố già” quyền lực thực thụ… rất ít khi các bác thấy họ bày biện những cục gỗ to đùng, choán hết lối đi.

Thay vào đó, trên bàn trà hay góc làm việc của họ, chỉ khiêm tốn đặt một chiếc lư xông nhỏ, khói bay lãng đãng. Hoặc sang hơn thì là một tiểu cảnh Kỳ Nam, một mẩu Trầm hương bé xíu nằm gọn trong lòng bàn tay.

Tại sao lại có sự “ngược đời” như thế? Tại sao họ bỏ qua những bộ ghế cả chục tỷ để nâng niu một mẩu gỗ xù xì bé tẹo?

Bởi vì họ đã ngộ ra chân lý này: “Gỗ thịt là để phục vụ Thân xác, còn Gỗ hương là để phục vụ Linh hồn.”

Khi còn trẻ, ta cần cái ghế thật chắc để ngồi, cái phản thật to để nằm. Đó là nhu cầu của cái Thân. Nhưng khi đã đi qua đủ bão giông cuộc đời, cái Thân đã mỏi, cái Tâm cần nơi nương tựa, thì những khối gỗ vô tri kia không còn giải quyết được vấn đề nữa.

 

Khối hương của một loại gỗ quý
Khối hương của một loại gỗ quý
Trầm hương được sinh ra từ cây gió bầu
Trầm hương được sinh ra từ cây gió bầu

Chơi bằng “Mũi” và cảm bằng “Tim”

Ở cấp độ này, người ta không chơi bằng mắt (thị giác) nữa, cũng chẳng cần ai ngắm hay khen ngợi. Họ chơi bằng Mũi (khứu giác) và cảm nhận bằng Tim.

Hãy tưởng tượng, sau một ngày dài đấu đá ngoài thương trường, đầu óc căng như dây đàn. Các bác về nhà, không bật tivi, không check điện thoại. Các bác ngồi xuống, châm một nụ Trầm hương.

Làn khói mỏng manh bay lên, mang theo cái mùi hương ngọt ấm, sâu lắng đã được tích tụ, ấp ủ hàng trăm năm trong rừng già. Cái hương đó lạ lắm. Nó không nồng nặc như nước hoa. Nó nhẹ nhàng len lỏi vào từng tế bào, đi thẳng lên não bộ.

Ngay lập tức, cái đầu đang nóng hừng hực bỗng dịu lại. Cái tâm đang lạnh lẽo, lo toan bỗng thấy ấm áp lạ thường. Lúc ấy, gỗ không còn là vật vô tri nữa. Trầm hương lúc này là Bạn – người biết lắng nghe sự tĩnh lặng. Trầm hương là Thầy – dạy ta về sự khiêm cung và chịu đựng gian khổ để toả hương. Trầm hương là Thuốc – chữa lành những vết thương trong tâm hồn mà không viên thuốc tây nào làm được.

Đây chính là sự Tự Do tuyệt đối của người chơi. Không còn lệ thuộc vào vật chất (phải to, phải nặng). Không còn lệ thuộc vào ánh nhìn của thiên hạ (phải đẹp, phải sang). Người ta mượn vật chất (gỗ) để dưỡng tinh thần. Đó mới là cái sướng tột cùng, cái đích đến viên mãn nhất của một người đàn ông trưởng thành.

Lời Kết – Bác Đang Ở Đâu Trong Hành Trình Này?

Ngẫm lại, 5 Cấp độ chơi gỗ mà tôi vừa kể cũng giống hệt như 5 chặng đường đời của anh em mình vậy.

  • Lúc mới lập nghiệp, nghèo khó thì chỉ cần “ăn chắc mặc bền” (Cấp độ 1).

  • Lúc thanh niên sôi nổi, kiếm được chút tiền thì thích thể hiện, thích lòe loẹt (Cấp độ 2).

  • Đến độ trung niên, sự nghiệp vững vàng thì lo tích cóp, giữ của cho con cháu (Cấp độ 3).

  • Khi đã nếm đủ mùi đời, muốn phá cách, tìm về cái tôi riêng biệt thì chơi Dị (Cấp độ 4).

  • Và cuối cùng, khi đã đi qua bên kia sườn dốc, hoặc khi đã thấu hiểu lẽ vô thường, người ta chỉ mong cầu sự bình yên, tĩnh tại (Cấp độ 5).

Hình ảnh về 5 cấp độ chơi gỗ

 

Em Sơn chia sẻ câu chuyện này, không phải để phân định cao thấp. Không có cấp độ nào là sai, cũng chẳng có cấp độ nào là đúng tuyệt đối. Mỗi giai đoạn, mỗi lứa tuổi, mỗi vị thế sẽ có cái “sướng” riêng.

Nhưng tôi thật lòng mong các bác, dù đang ở cấp độ nào – đang sở hữu bộ bàn ghế Lim trường tồn hay bộ Hương đá vân loang lổ – thì cũng hãy thử một lần chạm nhẹ vào Cấp độ 5.

Thử mang một chút “Hương” về nhà. Thử đốt một nụ Trầm hương trong không gian quen thuộc của mình. Để thấy rằng, gỗ không chỉ cứng, không chỉ đẹp, mà gỗ còn có “hồn vía”, có khả năng vỗ về tâm hồn chúng ta diệu kỳ đến thế nào.

Còn các bác, các bác tự thấy mình đang dừng chân ở đâu trong 5 nấc thang này? Hay các bác còn biết đến một “Cảnh giới thứ 6” nào khác nữa không? Đừng ngần ngại để lại bình luận phía dưới để dạy bảo em Sơn thêm nhé.

Em là Sơn. Chúc các bác chơi gỗ thật Sướng, thật Chất và tìm thấy sự an lạc trong chính ngôi nhà của mình!

Gợi ý các bài viết mới nhất tại đây dành cho các bác: 
Top 7 thần mộc đắt giá nhất: Khi cây trầm hương là vua của các vị vua

Vì sao nội thất gỗ căm xe là một trong những tài sản truyền đời không thể thiếu

Nếu các bác cần tư vấn nhanh hoặc muốn xem sản phẩm thực tế, có thể liên hệ trực tiếp:

☎️ Hotline 1: 0325766649

☎️ Hotline 2: 0328693876

💬 Zalo tư vấn: https://zalo.me/0325766649

🌐 Xem sản phẩm: https://sonsapgo.vn/

🪵 Xem tại xưởng: Đường Hương Lộ 80, Quận 12, TP. HCM

📺 Kênh YouTube: https://www.youtube.com/@sonsapgo

📘 Fanpage: https://www.facebook.com/tuongphata

🔹 Nhóm này em chia sẻ kiến thức:

👉 Cách Chọn Sập Gỗ Chuẩn – Tránh Mất Tiền Trăm Triệu: https://zalo.me/g/hgtcwa36vbtrqejrs7yh

👉 Sự Thật Về Gỗ Lim – Người Bán Không Nói: https://zalo.me/g/gziuoqkrb1dhrjar0aey

🔹 Nhóm ưu đãi và sản phẩm em để riêng, các bác có thể tham gia thêm:

👉Ưu Đãi Sập Gỗ Mới Nhất 2026: https://zalo.me/g/jfialqykkzvrhhzhsa6q

👉Ưu Đãi Gỗ Lim Mới Nhất 2026: https://zalo.me/g/7lsffddgxc4qiqifg0jn

Các bác cứ xem kỹ thông tin, nếu cần thì nhắn em hỗ trợ trực tiếp cho rõ ràng.

Tìm hiểu thêm các thông tin khác về trầm hương tại đây

Tác dụng chữa bệnh của trầm hương – Báo VnExpress Sức khỏe, https://vnexpress.net/tac-dung-chua-benh-cua-tram-huong-2258531.html

Xuất khẩu trầm hương: Cơ hội rộng mở cho doanh nghiệp Việt …, https://innovativehub.com.vn/xuat-khau-tram-huong-con-nhieu-du-dia/

7 công dụng nổi bật của trầm hương đối với sức khỏe – Elle.vn, https://www.elle.vn/feature/tram-huong-va-cong-dung-doi-voi-suc-khoe/

Văn hóa trầm hương Việt Nam (Sách chuyên khảo), https://thinhvuongvietnam.com/Content/van-hoa-tram-huong-viet-nam-sach-chuyen-khao-31715

Khánh Hòa: Làng nghề trầm hương vào vụ Tết Nguyên đán năm 2025, https://www.vietnamplus.vn/khanh-hoa-lang-nghe-tram-huong-vao-vu-tet-nguyen-dan-nam-2025-post1007815.vnp

3 loại nhang trầm hương giúp xông phòng, thiền định – Báo VnExpress Đời sống, https://vnexpress.net/3-loai-nhang-tram-huong-giup-xong-phong-thien-dinh-3950701.html

7 công trình nghiên cứu khoa học tiêu biểu về Trầm hương, https://tramhuongsinhhocttt.com/post/detail/7-cong-trinh-nghien-cuu-khoa-hoc-tieu-bieu-ve-tram-huong

Nghiên cứu và phát triển trầm hương Việt Nam: Thực trạng và Giải pháp, https://sinhthainongnghiep.net.vn/nghien-cuu-va-phat-trien-tram-huong-viet-nam-thuc-trang-va-giai-phap-a10177.html

Cây Trầm hương (Gió Bầu – Aquilaria crassna) – Vị thuốc trị hen suyễn, nôn ói, giúp thư giãn, https://trungtamthuoc.com/duoc-lieu/tram-huong

8 Công trình nghiên cứu Trầm Hương tiêu biểu trong Phòng và Điều trị bệnh – AGARVINA, https://agarvina.vn/8-cong-trinh-nghien-cuu-tram-huong-tieu-bieu-trong-phong-va-dieu-tri-benh/

“TÁC DỤNG CỦA TRẦM HƯƠNG” và những lợi ích khiến bạn bất ngờ – Dược Vạn Xuân, https://duocvanxuan.com.vn/tac-dung-cua-tram-huong-va-nhung-loi-ich-khien-ban-bat-ngo/

Tác dụng của trầm hương đối với sức khỏe, https://nhathuoclongchau.com.vn/bai-viet/tac-dung-cua-tram-huong-doi-voi-suc-khoe.html

Công dụng Trầm hương (Aquilaria crassna Pierre) – Tra cứu dược liệu, https://tracuuduoclieu.vn/tram-huong.html

Mùi hương trầm có độc không? Cách sử dụng hương trầm – Long Châu, https://nhathuoclongchau.com.vn/bai-viet/mui-huong-tram-co-doc-khong-sai-lam-khi-su-dung-huong-tram.html

Bài viết mới cập nhật:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *